Hắn có thể cảm nhận được Thẩm Đống không hề nói đùa với mình.
Chỉ cần hắn thốt ra câu: “Không còn ở đây”, chỉ sợ chờ đợi hắn chính là táng thân trong bụng cá.
Nghĩ đến đây, trán Nghiêm Lãnh đã đổ đầy mồ hôi lạnh.
Thời gian từng giây từng giây trôi qua.




